“Tôi tưởng ở-yên là phải ngồi thiền. Hoá ra chỉ là rửa bát mà không nghĩ tới việc tiếp theo.”— một người ở Hà Nội
“Ngày đầu tôi bứt rứt suốt hai tiếng. Ngày thứ ba thì thấy nhẹ. Nếu bạn đang bứt rứt, không sao đâu.”— một người ở Sài Gòn
“Tôi tắt điện thoại bốn tiếng và không ai chết cả. Trời cũng không sập.”— một người ở Đà Nẵng
“Hôm nay tôi nấu cơm cho một mình tôi ăn. Lâu lắm rồi mới thấy mình đáng được nấu cho.”— một người ở Huế
“Con tôi hỏi sao hôm nay mẹ không cầm điện thoại. Tôi không biết trả lời sao, chỉ thấy tiếc.”— một người ở Cần Thơ
“Tôi ở Đà Lạt, trời mưa. Ngồi nghe mưa hết một buổi chiều mà không thấy phí.”— một người ở Đà Lạt
“Điều khó nhất không phải là ngồi yên. Là chịu được cảm giác mình đang lãng phí thời gian.”— một người ở Sài Gòn
“Tôi làm việc này vào ngày bận nhất tuần. Hoá ra ngày bận mới là ngày cần.”— một người ở Hà Nội
“Không có gì đặc biệt xảy ra. Nhưng tối đó tôi ngủ ngon hơn mọi hôm.”— một người ở Nha Trang
“Gửi người sẽ đọc dòng này: bạn không cần phải làm cho đúng. Cứ chậm lại là được rồi.”— một người ở Măng Đen
“Tôi sáu mươi hai tuổi. Cả đời vội. Bắt đầu muộn vẫn hơn không bắt đầu.”— một người ở Hải Phòng
“Tôi thử đi bộ không tai nghe. Nghe được tiếng chân mình. Nhỏ thôi mà lạ.”— một người ở Đài Loan