




⸺ 2016 đến nay, đủ dài để một điều gì đó thành hình. Ban đầu là một quán nhỏ giữa lòng Sài Gòn, người ta ngồi lại một lát giữa những ngày cứ trôi. Bây giờ là một triền đồi ở Măng Đen - sương xuống sớm, mây đến rồi đi.
Ở mlf, điều lạ lùng nhất, có lẽ là khi ngồi yên không làm gì cũng là làm thật nhiều.
Một bếp lửa nhóm lên giữa nhà, tiếng tí tách và những điều đã cũ khẽ động lại. Một tách trà rót ra rồi để yên một lúc, chờ cho hơi nóng dịu xuống. Trong lúc chờ, lòng bỗng dịu. Hóa ra, nhóm củi là một việc, chờ trà nguội cũng là một việc. Những việc nhỏ, làm chậm, thì thành ra chuyện khác.
Người đến rồi hay nói, ở mlf không có gì ngoài thời gian. Có lẽ đúng vậy, người ta có thể ngồi xuống lâu hơn mà tâm không vướng nhiều chộn rộn. Để có mặt thật sự với hơi ấm của chén trà, để nghe rõ cả những chỗ ngắt quãng trong câu chuyện kể cho nhau.
Những điều nhỏ nhoi ấy vốn là cả một con đường.
Chúng tôi tin rằng có một cách sống, giản dị mà không sơ sài, yên mà không buông xuôi, ở giữa đời mà không lạc mất mình.




một cô gái từng lên đây hai lần, nhắn lúc tối muộn: “nhớ nhà mình ghê gớm. em chuẩn bị lên đây.”
chúng tôi không biết từ lúc nào, người ta gọi nơi này là nhà mình.

Tựa một mảnh vườn, mlf cũng nương theo mùa của đất, của trời.
Một chuyến đi, một điều mlf làm… khi thấy lòng mình thuận. Chúng tôi không gieo nhu cầu, cũng không hứa hẹn kết quả.
Ở mlf, chỉ có 3 người: Tâm · Thuận · Vũ, việc gì cũng đụng tay, nương đỡ nhau mà thành.
Con đường này chậm, nhưng nhà mộc chọn nó, để lời mình nói ra và việc mình đang làm, là một.
“Vừa đủ tình thương, vừa đủ sự ân cần, vừa đủ những chăm chút. Vậy mà tất cả sự vừa đủ đó lại khiến trái tim cảm thấy thật tràn đầy.”


"tôi không biết gọi mlf là gì cho đúng.
ở đây, cách họ nấu bữa cơm, ngồi uống trà, và dẫn dắt mỗi người trong từng chuyến đi là cách họ đang sống, cách họ đang tu dưỡng.
không phải homestay, không phải trung tâm thiền. chỉ biết rằng có điều gì đó khiến tôi dừng lại, sau khi đọc qua từng trang, từng lời người đã đến.
và họ cũng đang cố trả lời một câu hỏi rất khó: làm thế nào để sống thong dong, giữa một thế giới đang chạy rất nhanh? câu trả lời này khó lòng thấy được nếu ta xem đó là một sản phẩm. đó có thể là: không gian, thực hành, chữ nghĩa, trà, cộng đồng, những chuyến đi... tất cả đều từ cùng một gốc rễ."

⸺ ở-yên là một cách ở lại, ngay giữa những quay cuồng.
Chiều, vội chạy đón con, đầu còn loạng choạng những việc. Tối, một mình cặm cụi với deadline. Khác với việc ngồi yên lặng lẽ, những lúc như thế... người ta không trốn, chỉ an trú ở đó.
ở-yên khi ta dám ngồi lại với mình, để cho những mối rối đã âm ỉ trong lòng, được yên, không khuấy thêm nữa. Rồi tự nó, như bùn trong vại nước để qua đêm, chìm xuống đáy.
Và giữa khoảng yên hiếm hoi ấy, người ta chợt nhận ra điều nọ điều kia, mà lâu lắm rồi, chẳng ai cho mình đủ tĩnh để nhớ lại.